NHÀ CHẬT

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

NHÀ CHẬT

Bài gửi by snow.rose999 on Tue Dec 22, 2009 12:31 pm

Thỉnh thoảng mẹ lại thở dài ngao ngán: “Biết bao giờ mới đi khỏi chỗ này nhỉ?”. Cùng tâm trạng với mẹ là bố. Bố cũng muốn dọn đến một nơi khác. Rộng hơn, không khí thoáng đãng hơn nơi chung cư phố cổ chật hẹp này. Trong nhà, Người không muốn đi nhất chính là mình.

Cả một tuổi thơ vui vẻ bên chúng bạn, những đứa cho đến tận bây giờ vẫn coi nhau là “chiến hữu” cũng đang ở đây. Bước ra khỏi cửa là hàng quán la liệt, khỏi phải nói. Con gái mà. Lại thêm, cái danh hão con gái Phố Cổ, nghe cũng hay hay. Mình yêu mọi thứ trong ngôi nhà này. Cho dù một căn hộ tập thể có 20m2 đã phải chia làm đôi. Phân cho hai hộ gia đình, cách nhau một tấm vách ngăn. Bên kia nói to bên này hiểu hết. Chuyện va chạm như cơm bữa. Chỉ cần đứng bên nhà mình mà nói sang cũng được. Đỡ phải nhìn mặt nhau. Suốt 22 năm qua vẫn vậy.

Thỉnh thoảng đi đâu về tối, miệng lại làu bàu vì mới có 9h mà cổng khu đã khoá kín. Hay những buổi sớm trốn mẹ đi chơi xa, đành tặc lưỡi trèo qua cổng ra ngoài vì chót quên không mang theo chìa khoá. Chẳng nhẽ lại quay lên lấy thì mẹ phát hiện ra ngay. Cũng bởi nạn trộm cắp, nghiện ngập nhiều quá. Lâu riết rồi thành quen.

Mà không phải bố mẹ mình không có kỷ niệm trong ngôi nhà này. Cả hai đều gặp và yêu nhau chính tại đây mà. Có điều họ đã quá ngao ngán với cảnh chung chạ này. Đến cái nhà vệ sinh cũng không có của riêng mình. Mẹ luôn mơ ước một ngôi nhà riêng, chỉ có mẹ, bố và con.

Thực ra với bản thân mình, tất cả những điều đó đâu có quan trọng gì!

Sau mỗi chuyến tour vất vả, mệt mỏi thì nơi “thiên đường nhất” chính là mái nhà bé tí tẹo của tôi, người ta cứ bảo làm hướng dẫn viên du lịch thì sướng lắm, được đi nhiều nơi, du lịch miễn phí. Có ai biết cho khi khách chơi, khách ăn, khách nghỉ thì mình phải lo lắng, phải căng thẳng, đau đầu chứ đâu có an nhàn như mọi người vẫn tưởng.

Trở về nhà, chỉ cần được ngủ vùi một giấc trong cái góc nhỏ mà mình luôn “trịnh trọng” gọi bằng căn “phòng riêng của con”, chất đầy những thứ linh tinh góp nhặt sau mỗi chuyến đi.

Tỉnh dậy, khẽ hé một bên mắt, ngắm nghía xung quanh nhà, đã thấy con mèo béo le te chạy từ đâu tới, cọ cọ cái mũi xinh xinh nhưng…lúc nào cũng “hơi ươn ướt” vào người mình…lại dở cái “bài cũ”, đòi ăn đây mà.

Mẹ đang lúi húi trong bếp nấu bữa sáng, đứng lên ngồi xuống thấy khó quá, căn bệnh thấp khớp đáng ghét. Bố cặm cụi với mấy cây cảnh nhỏ xíu ở một góc đằng kia cạnh bể cá vàng. Mình hay đùa, nhà ta tuy chật mà đủ cả V-A-C: vườn ( cây kiểu bosai đó), ao (nuôi cá…vàng), chuồng ( nuôi con mèo ú và mấy con vẹt Hồng Kông ).

Niềm tự hào bé nhỏ của bố đấy. Bố nhỉ!

Có lẽ cũng “nhờ” nhà nhỏ quá nên mới có thể thu hết được vào tầm mắt tôi lúc này là hình ảnh của những người mà tôi yêu thương nhất. Tự nhiên trong lòng thấy ấm áp lạ, hạnh phúc đơn giản mà ngọt lịm trong tim.

Thấy yêu cái góc nhỏ chật chội này ghê.
avatar
snow.rose999
Level 1_4
Level 1_4

Tổng số bài gửi : 44
Age : 27
Đến từ : Thiên đường tình yêu
Điểm Post Bài : 66
Registration date : 24/11/2009

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết