Ở đâu đó mình vẫn còn cần nhau...(4) (MTO 10 - 29/10/2009)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Ở đâu đó mình vẫn còn cần nhau...(4) (MTO 10 - 29/10/2009)

Bài gửi by tctinhoc_k05_07 on Thu Oct 29, 2009 9:22 pm

Những câu truyen na`y tha^t tre~ thƠ, hOk hj~u sau van thjx dOc the lOa truyen nhu' the nay,
Co' cam~ giac dang quay laj thƠy` hOc Sjnh that dep ấy! ^.^
----------------------------------------Ky' Uc' hOc trO` ..........................
Hôm nay cô chủ nhiệm dẫn một tên con trai cao ráo, da trắng bóc và sở hữu một nụ cười răng khểnh siêu dễ thương vào lớp...

Con Gái sau khi dán ảnh Kim Bum xinh trai đầy tường, khóc hết nước mắt khi coi Chuyện Tình Mùa Đông lần thứ tư lẫn nhét hình Lee Min Ho trong ví, đã tiến triển đến giai đoạn thầm mơ ước một ngày nào đó sẽ có một hotboy tương tự như thế xuất hiện.

Nỗi lòng tài xế




Và cái "ngày nào đó" chính là hôm nay khi cô chủ nhiệm dẫn một tên con trai cao ráo, da trắng bóc và sở hữu một nụ cười răng khểnh siêu dễ thương vào lớp giới thiệu. Con Gái thầm cảm ơn trời đã hiện thực hóa ước mơ của mình, có lẽ vì mình ăn ở có đức. Con Trai ngồi cùng tên Mặt Mụn và Kính Cận ở bàn cuối, đưa mắt ngó thành viên mới. “Không đẹp trai bằng…tao!” - Con Trai mở lời. “Con trai gì mặt láng o, không có nổi cái mụn!”. Chủ nhân của cái câu đó đương nhiên là Mặt Mụn, vừa lên tiếng đã nghe hàng chục đứa con gái khác nhao nhao nào là xời ơi, gì chứ nhiều mụn mà cũng tự hào, là mặt bị mụn mà cũng khoe!



Một tháng sau ngày hotboy xuất hiện….



Sáng Con Trai dậy trễ. Không ăn sáng, không kịp ủi áo hay vuốt keo cái đầu lởm chởm, Con Trai chạy bằng vận tốc ánh sáng qua nhà Con Gái, vừa đi vừa hình dung khuôn mặt tái xanh lo lắng của Con Gái, thêm vào đó là khuôn mặt đỏ bừng của thầy giám thị, tất cả, trở thành động lực để chạy nhanh hơn, nhanh hơn…Bấm chuông liên tục, mẹ Con Gái chắc tưởng đứa hâm nào sáng sớm phá chuông nên tất tả chạy ra. “Con Gái đi học rồi cháu!”. Con Trai cắm đầu chạy tới trường, không ngừng thắc mắc Con Gái đến trường bằng gì, nhưng ít ra, nỗi lo lắng bây giờ chỉ còn là khuôn mặt thầy giám thị…

Vào lớp vừa đúng chuông reo. “Ăn mừng bản kiểm điểm thứ 100!”, lũ bàn đầu nhe răng cười nhìn Con Trai trêu chọc. Mặc kệ tụi nó, phương châm của một người đẹp (tự tin nhân xét về bản thân) là không thèm để ý dư luận. Ngồi vào bàn, ngó sang dãy bên kia thấy Con Gái tỉnh bơ, Con Trai xòe ngón tay ra hiệu okie, hai đứa cùng ổn! Nguýt Con Trai một cái, xời, rõ là…con gái!

Ra chơi. “Sáng bà đi học bằng gì?”. Con Trai dư biết là Con Gái sẽ bắt mình đền bằng một ly trà sữa to oạch bằng đúng tiền xe ôm. “Hotboy chở!”. Con Gái nói xong còn nhún vai, tỏ vẻ điều đó rất đỗi bình thường nữa chứ. Ngạc nhiên chưa? “Hotboy hả? Nó đâu có cùng đường nhà bà?” ”Ấy thế mà vẫn không phải ăn mừng 100 cái bảng kiểm điểm!” - Con Gái le lưỡi . Á, tự ái, ai lại đáp lại một lời hỏi thăm lo lắng chân tình của người ta bằng cái kiểu gây sự đó, Con Gái đúng là không đào đâu ra được một tí gì gọi là con gái!



Hờn giận gì sao? Chắc tại hôm bữa Con Trai đùn đẩy Con Gái quét lớp, hay do hôm kia khen bạn thân Con Gái xinh phết, hay do hôm qua kêu anh Kim Bum của Con Gái dạo này xấu tệ? Hay do Con Gái mỗi tháng có vài ngày cư xử kỳ quặc? Hay là Con Gái…thích tên hotboy? Lý do cuối làm Con Trai bật cười, trời ạ, Con Gái này có phải là con gái như người ta đâu! Tự…an ủi, nhưng Con Trai vẫn mải băn khoăn với điều đó suốt giờ học. Thật kỳ lạ!

Con Trai không hỏi, không thèm hỏi đâu. Càng phải tỏ ra cho Con Gái thấy là những ngày không bị Con Gái kèm cặp, Con Trai hạnh phúc tới thế nào. Có thể thoải mái xem phim HBO và dậy trễ (khuyến mãi là thoải mái…ký bản kiểm điểm mỏi cả tay), sau giờ học không phải về nhà ngay mà loanh quanh đi đá banh với Mặt Mụn, thích chí có thể cười toe toét với một nhỏ nào đó đi ngang mà không lo Con Gái ngồi sau bĩu môi “Nụ cười của ông vô duyên tệ!”



Hôm nay Con Gái nghỉ học. Tan trường, mưa tầm tã, Con Trai chạy qua tìm Con Gái. Bác gái vẫn niềm nở “Trời ơi, cháu mắc mưa rồi, tội chưa, thương chưa. Vào đi cháu, ăn kem, ăn bánh, ăn trái cây gì không bác gọt nhé. Ngồi chơi, ngồi coi phim Hàn hay phim Mỹ gì không?...”. Không kịp đỡ!



Đẩy cửa phòng, thấy Con Gái nằm im, mắt nhắm nghiền ở trên giường, nhìn tội nghiệp và mất hết vẻ gian ác thường ngày. Con Trai cúi đầu, ngó thật kỹ cái khuôn mặt ở bên mình mười năm nay. Từ ngày còn là một cô nhóc tóc ngắn củn mặc một cái váy màu xanh lam cho tới những năm cấp hai ngại ngùng khi giáp mặt. Và lột xác thành một Bà La Sát ngày hôm nay. Con Trai dõi theo Con Gái trong những bước trưởng thành, bên cạnh những thăng trầm buồn vui mang tên Con Gái, và “Bắt quả tang rồi nha, ông nhìn ngó cái gì đó?”

Giật nảy mình, Con Gái bật dậy. “Bà làm gì lúc nào cũng ở thế chiến tranh vùng vịnh thế!” - Con Trai nhún vai -“ Qua xem bệnh tật sao? Ơn trời, vẫn còn la lối được!”

“Sao thế? Mưa gió mà Tôm ghé nhà Rồng mần chi?”

Cũng tạm an tâm là hỏi bằng cái giọng móc lò đó thì Con Gái chẳng có bất thường gì sất! E hèm một cái, chỉnh lại cổ áo, rồi Con Trai…ngồi im. Chuẩn bị kỹ càng mà vô nhìn cái khuôn mặt Bà La Sát đó là không thể hỏi nổi.

“Qua hỏi tui sao không đi với ông hả?” - Con Gái vừa măm kẹo mút vừa ngó Con Trai.

“Sao bà biết?”

“Sao không biết?!” - Con Gái ngập ngừng nhìn mình - “Mà ông lo lắng hả?”

Không biết Con Trai có nhầm lẫn không, nhưng vừa rồi khi đôi mắt nâu tròn xoe đó đưa sát mặt Con Trai chờ đợi, Con Trai cảm thấy có một chút gì tinh quái lóe lên, giả vờ nhún vai cười như cười một chuyện tào lao.

“Tui hôm qua đi chung với hotboy vì phải đến trường sớm để họp Đoàn chuẩn bị tiệc 20/11. Mới có một ngày mà ông làm gì chộn rộn lên ghê thế?”

Con Trai ngẩn ngơ, mặt đỏ bừng. Trước khi đấy cửa ra về, nghe Con Gái nói với theo “Qua điều tra xong thì yên tâm rồi nhé!”. Nói xong mặc kệ Con Trai có ý kiến gì không, Con Gái trùm chăn kín mặt, cười khanh khách. Con Gái gì mà…kỳ cục! Nhưng mà Con Trai cũng đang cười đó thôi, mai lại tiếp tục cuộc đời của một gã xe ôm tội nghiệp. Rõ khổ, rõ dại khờ…
Đặng Thị Hạnh Dung

_________________
K0n gáj thân vớj k0n traj từ ngày xửa ngày xưa, khj k0n traj kòn là một thằng nhók kởj trần ch0ạy hùng hục ngoàj sân bóng gjữa trưa nắng chang chang.
Kòn k0n gáj lúc lắc tóc ngắn, miệng vừa ljếm kem vừa trề môi dè bj~u ...“Ông đá dở òm!”.

http://leesang.tk

http://leesang.tk

tctinhoc_k05_07
Level 4_5
Level 4_5

Tổng số bài gửi : 1321
Age : 27
Đến từ : Vùng Quê Xa
Điểm Post Bài : 1574
Registration date : 02/12/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết